máy bay đến côn đảo luôn vào lúc sáng sớm, nghĩa là khi hòn đảo được chiếu bởi muôn vàn những tia nắng chói lòa của buổi rạng đông. nhìn từ trên cao, đảo như một con gấu lớn quay lưng về đất liền phía tây, chân trước xoãi ra thái bình dương. biển hiền lành với những con sóng nhẹ và màu xanh muôn đời. những cánh rừng nguyên sinh vẫn còn nguyên vẹn, và ánh sáng lấp lóa hắt lên từ bờ cát. hòn đảo khiến cho tâm trạng buổi sáng của khách như bừng tỉnh. đúng vậy, có thể là giờ bay đến côn đảo được hãng hàng không tính toán theo sự hợp lý của việc kinh doanh, nhưng về tâm trạng, buổi sáng là thời khắc con người hay nghĩ đến những gì sắp tới. do vậy, thời gian và cảnh sắc ấy làm người ta dễ tạm quên đi cảm giác đang đặt chân lên mảnh đất từng là địa ngục, là bãi tha ma với những mẩu xương người vùi trong cát nóng…
cách nay mười bảy năm, tôi đặt chân lên côn đảo lần đầu trong cái nắng trưa gay gắt và luồng gió phần phật táp mạnh xuống từ cánh quạt chiếc trực thăng quân sự. sân bay cỏ ống lúc ấy còn hoang sơ, và con đường ven đảo cũ kỹ đầy ổ gà khiến chiếc xe jeep cứ nẩy tung lên. hồi ấy, hòn đảo vẫn còn lẩn khuất cái u hoài của một mảnh đất bị bao phủ bởi một quá khứ đau thương đầy máu. thì lần này, với tôi, lại là cảm giác phấn khích hơi tỉnh táo của một người quay trở lại nơi đã từng đến, để nhìn một sự thay đổi, với tâm trạng nửa hy vọng, nửa lo lắng.
sự xô đẩy và những tác động thô bạo vào môi trường tự nhiên và tâm linh ở nhiều khu di tích do công tác phục chế và đầu tư du lịch đã khiến ta luôn bị ám ảnh bởi những ý nghĩ bi quan đầy tiêu cực. sân bay cỏ ống đã rộng hơn, hiện đại hơn để đón những chuyến atr.72 chở du khách đến côn đảo ba chuyến mỗi tuần. con đường ven biển trải nhựa phẳng lì rộng rãi chạy thẳng đến trung tâm và nhiều con đường mới khác nối những khu dân cư mới được quy hoạch. đã có nhiều sự đầu tư đổ vào nhưng hình như một côn đảo với đầy đủ tính đặc thù vẫn chưa bị đe dọa lắm (tuy đã có dấu hiệu manh nha), khiến cái cảm giác lo lắng và những ý nghĩ bi quan ban đầu có phần được giải tỏa.




đến côn đảo, ta có tâm trạng như đến với một bản giao hưởng nhiều khúc đoạn. nó đưa đẩy cảm xúc con người theo từng phân cảnh. khúc lặng lẽ yên bình của biển, khúc trầm tư của núi, khúc lại cồn nên nỗi khắc khoải căm hờn, rồi trở lại nhịp nhàng với vẻ thanh bình của một đời sống êm ả trong lòng những khu phố cũ. 
di tích chỉ là phần vật chất còn lại của lịch sử, nó có thể bị hủy hoại bởi thời gian. nhưng linh hồn của những di tích mới là cái tồn tại muôn đời.
côn đảo – sài gòn, trước mùa vu lan 2006
bài: tạ mỹ dương
ảnh: t. m. d., nguyễn văn tất
(ktnđ số 07-2006)


