







đến côn đảo, ta có tâm trạng như đến với một bản giao hưởng nhiều khúc đoạn. nó đưa đẩy cảm xúc con người theo từng phân cảnh. khúc lặng lẽ yên bình của biển, khúc trầm tư của núi, khúc lại cồn nên nỗi khắc khoải căm hờn, rồi trở lại nhịp nhàng với vẻ thanh bình của một đời sống êm ả trong lòng những khu phố cũ. 
di tích chỉ là phần vật chất còn lại của lịch sử, nó có thể bị hủy hoại bởi thời gian. nhưng linh hồn của những di tích mới là cái tồn tại muôn đời.
côn đảo – sài gòn, trước mùa vu lan 2006
bài: tạ mỹ dương
ảnh: t. m. d., nguyễn văn tất
(ktnđ số 07-2006)


